Tìm kiếm tiện ích
Kết quả tìm kiếm
Thứ Hai, 16 tháng 9, 2013
7 điều cần "HỌC" suốt đời
Thứ nhất, “học nhận lỗi”. Con người thường không chịu nhận lỗi lầm về mình, tất cả mọi lỗi lầm đều đổ cho người
khác, cho rằng bản thân mình mới đúng, thật ra không biết nhận lỗi chính là một lỗi lầm lớn.
Thứ hai, “học nhu hòa”. Răng người ta rất cứng, lưỡi người ta rất mềm, đi hết cuộc đời răng người ta lại rụng hết,
nhưng lưỡi thì vẫn còn nguyên, cho nên cần phải học mềm mỏng, nhu hòa thì đời con người ta mới có thể tồn tại
lâu dài được. Giữ tâm nhu hòa là một tiến bộ lớn
Thứ ba, ” học nhẫn nhục”. Thế gian này nếu nhẫn được một chút thì sóng yên bể lặng, lùi một bước biển rộng trời
cao. Nhẫn chính là biết xử sự, biết hóa giải, dùng trí tuệ và năng lực làm cho chuyện lớn hóa thành nhỏ, chuyện nhỏ hóa thành không.
Thứ tư, “học thấu hiểu”. Thiếu thấu hiểu nhau sẽ nảy sinh những thị phi, tranh chấp, hiểu lầm. Mọi người nên
thấu hiểu thông cảm lẫn nhau, để giúp đỡ lẫn nhau. Không thông cảm lẫn nhau làm sao có thể hòa bình được?
Thứ năm, “học buông bỏ”. Cuộc đời như một chiếc vali, lúc cần thì xách lên, không cần dùng nữa thì đặt nó xuống,
lúc cần đặt xuống thì lại không đặt xuống, giống như kéo một túi hành lý nặng nề không tự tại chút nào cả. Năm
tháng cuộc đời có hạn, nhận lỗi, tôn trọng, bao dung, mới làm cho người ta chấp nhận mình, biết buông bỏ thì mới tự tại được!
Thứ sáu, “học cảm động”. Nhìn thấy ưu điểm của người khác chúng ta nên hoan hỷ mừng vui cùng cho họ, nhìn t
thấy điều không may của người khác nên cảm động. Cảm động là tâm thương yêu, tâm Bồ tát, tâm Bồ đề; trong
cuộc đời của tôi, có rất nhiều câu chuyện, nhiều lời nói làm tôi cảm động, cho nên tôi cũng rất nỗ lực tìm cách làm cho người khác cảm động.
Thứ bảy, “học sinh tồn”. Để sinh tồn, chúng ta phải duy trì bảo vệ thân thể khỏe mạnh; thân thể khỏe mạnh không
những có lợi cho bản thân, mà còn làm cho gia đình, bè bạn yên tâm, cho nên đó cũng là hành vi hiếu đễ với người thân.
NGUỒN: MẠNG XÃ HỘI VĂN HỌC
Chủ Nhật, 15 tháng 9, 2013
Ngày cuối tuần ý nghĩa ( 15/09/2013)
Mình đã trải qua một ngày cuối tuần thật ý nghĩa. Hai địa điểm từ thiện khác nhau nhưng nó mang lại cho mình rất nhiều cảm xúc tương đồng: vui có, buồn có, hạnh phúc có, xót xa cũng có........
Ở Mái ấm Thiên Thần:
Mình thấy vui khi đã giữ đúng lời hứa sẽ quay lại thăm các em, thấy hạnh phúc khi mình làm thêm được 1 việc ý nghĩa, góp thêm được chút công sức nhỏ bé của mình cho những mảnh đời bất hạnh. Nhưng mình cũng buồn vì không thể làm gì nhiều hơn nữa để giúp các em, và xót xa hơn khi thấy hoàn cảnh, số phận éo le của những em đó. Nhìn các em mạnh khỏe tranh nhau những phần quà, đôi mắt ánh lên niềm vui và những em tật nguyền phải nằm, ngồi một chỗ không thể di chuyển được mà lòng mình quặn thắt., nước mắt trực trào. Nhìn lại bản thân, lòng tự nhủ, ít ra mình vẫn còn may mắn hơn các em ấy nhiều vì có gia đình, có ba mẹ chở che, còn có được hình hài khỏe mạnh và 1 cuộc sống hạnh phúc..........
Trong số các em nhỏ đó, người để lại cho mình nhiều cảm xúc và ấn tượng mạnh mẽ nhất là em bé gái 10 tháng tuổi, bé có làn da trắng, khuôn mặt thiên thần rất đáng yêu. Tội nghiệp bé quá, hổ dữ còn không ăn thịt con vậy mà bé lại bị chính mẹ đẻ của mình ruồng rẫy. Người mẹ của bé cũng bằng tuổi mình, cũng đã đủ lớn và đủ hiểu biết, vậy mà lại làm chuyện thất đức như vậy. Mình chưa cần biết hoàn cảnh của họ ra sao nhưng vứt bỏ chính đứa con máu mủ, đứa con do mình đứt ruột đẻ ra thì thật tàn ác và nhẫn tâm lắm. Liệu họ có dằn vặt lương tâm, có ân hận với việc họ làm không nhỉ?............ Thật đáng trách và đáng buồn......
Ở trung tâm nuôi dưỡng người già neo đơn và khuyết tật:
Lần thứ 2 mình tới thăm nơi này, chỉ tiếc là trời mưa to nên mình không thể đi thăm từng cụ một. Cảm xúc vẫn nguyên vẹn như lần đầu tiên mình đến, có ánh mắt trìu mến và cả nụ cười ấm áp mà các cụ dành cho mình.
Cuộc sống có nhiều điều khiến con người ta phải suy nghĩ, phải trăn trở biết bao. Cả một đời họ hy sinh vì con vì cháu thế mà khi đến cái tuổi gần đất xa trời họ lại bị con cái ruồng bỏ, bị con cái bỏ mặc không quan tâm đến sự sống cái chết. Họ: những người ông, người bà, những người bằng tuổi thậm chí hơn tuổi ông bà của mình nữa, họ đang phải sống trong cô đơn, sống không thật sự bình yên thanh thản, không xót xa, không thương cảm sao được. Các cụ khỏe mạnh, còn đi lại, còn có thể lo cho bản thân được thì còn đỡ chứ nhìn các cụ nằm liệt một chỗ, không làm gì được mà ứa nước mắt. Chắc hẳn các cụ mong mỏi con cháu, người thân tới thăm hỏi lắm, dù chỉ là chút thời gian ngắn ngủi, ước muộn như vậy liệu có quá khó khăn không?
Chỉ mong các em ở Mái ấm Thiên Thần, các cụ già ở Trung tâm nuôi dưỡng người già neo đơn khuyết tật sẽ được Nhà nước tạo điều kiện quan tâm, chăm sóc chu đáo hơn nữa. Cũng hy vọng sẽ có nhiều các nhà hảo tâm, các mạnh thường quân đóng góp và ủng hộ, để cuộc sống của các em, các cụ bớt khổ hơn.
A DI ĐÀ PHẬT.
Ở Mái ấm Thiên Thần:
Mình thấy vui khi đã giữ đúng lời hứa sẽ quay lại thăm các em, thấy hạnh phúc khi mình làm thêm được 1 việc ý nghĩa, góp thêm được chút công sức nhỏ bé của mình cho những mảnh đời bất hạnh. Nhưng mình cũng buồn vì không thể làm gì nhiều hơn nữa để giúp các em, và xót xa hơn khi thấy hoàn cảnh, số phận éo le của những em đó. Nhìn các em mạnh khỏe tranh nhau những phần quà, đôi mắt ánh lên niềm vui và những em tật nguyền phải nằm, ngồi một chỗ không thể di chuyển được mà lòng mình quặn thắt., nước mắt trực trào. Nhìn lại bản thân, lòng tự nhủ, ít ra mình vẫn còn may mắn hơn các em ấy nhiều vì có gia đình, có ba mẹ chở che, còn có được hình hài khỏe mạnh và 1 cuộc sống hạnh phúc..........
Trong số các em nhỏ đó, người để lại cho mình nhiều cảm xúc và ấn tượng mạnh mẽ nhất là em bé gái 10 tháng tuổi, bé có làn da trắng, khuôn mặt thiên thần rất đáng yêu. Tội nghiệp bé quá, hổ dữ còn không ăn thịt con vậy mà bé lại bị chính mẹ đẻ của mình ruồng rẫy. Người mẹ của bé cũng bằng tuổi mình, cũng đã đủ lớn và đủ hiểu biết, vậy mà lại làm chuyện thất đức như vậy. Mình chưa cần biết hoàn cảnh của họ ra sao nhưng vứt bỏ chính đứa con máu mủ, đứa con do mình đứt ruột đẻ ra thì thật tàn ác và nhẫn tâm lắm. Liệu họ có dằn vặt lương tâm, có ân hận với việc họ làm không nhỉ?............ Thật đáng trách và đáng buồn......
Ở trung tâm nuôi dưỡng người già neo đơn và khuyết tật:
Lần thứ 2 mình tới thăm nơi này, chỉ tiếc là trời mưa to nên mình không thể đi thăm từng cụ một. Cảm xúc vẫn nguyên vẹn như lần đầu tiên mình đến, có ánh mắt trìu mến và cả nụ cười ấm áp mà các cụ dành cho mình.
Cuộc sống có nhiều điều khiến con người ta phải suy nghĩ, phải trăn trở biết bao. Cả một đời họ hy sinh vì con vì cháu thế mà khi đến cái tuổi gần đất xa trời họ lại bị con cái ruồng bỏ, bị con cái bỏ mặc không quan tâm đến sự sống cái chết. Họ: những người ông, người bà, những người bằng tuổi thậm chí hơn tuổi ông bà của mình nữa, họ đang phải sống trong cô đơn, sống không thật sự bình yên thanh thản, không xót xa, không thương cảm sao được. Các cụ khỏe mạnh, còn đi lại, còn có thể lo cho bản thân được thì còn đỡ chứ nhìn các cụ nằm liệt một chỗ, không làm gì được mà ứa nước mắt. Chắc hẳn các cụ mong mỏi con cháu, người thân tới thăm hỏi lắm, dù chỉ là chút thời gian ngắn ngủi, ước muộn như vậy liệu có quá khó khăn không?
Chỉ mong các em ở Mái ấm Thiên Thần, các cụ già ở Trung tâm nuôi dưỡng người già neo đơn khuyết tật sẽ được Nhà nước tạo điều kiện quan tâm, chăm sóc chu đáo hơn nữa. Cũng hy vọng sẽ có nhiều các nhà hảo tâm, các mạnh thường quân đóng góp và ủng hộ, để cuộc sống của các em, các cụ bớt khổ hơn.
A DI ĐÀ PHẬT.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)