Tìm kiếm tiện ích

Kết quả tìm kiếm

Chủ Nhật, 14 tháng 8, 2016

Một mùa Vu Lan nữa lại về.

Một mùa Vu Lan nữa lại về rồi mẹ ạ. Năm nay con cũng ăn chay nhưng mà chỉ có nửa tháng thôi, mọi người mắng con nhiều , con biết cũng là lo cho sức khỏe của con mà, dù sao thì sắp tới cũng có nhiều chuyện trọng đại khiến con phải lo lắng và chắc chắn là nó sẽ khiến con mệt mỏi nhiều hơn. Nhưng mà còn ăn được con cứ cố gắng ăn thôi, ko phải vì bản thân con mà  con chỉ muốn được dùng tâm nguyện của mình để hồi hướng phước lành cho bố mẹ, cũng là mong mọi điều an lành, hạnh phúc đến với gia đình mình.
 
Hôm nay tâm trạng con tệ quá, có lẽ nó cộng dồn nhiều thứ lại nên mới khiến con yếu lòng như vậy. Ngay lúc này con chỉ muốn cầm điện thoại lên để gọi về cho bố mẹ, muốn nói thật to rằng con nhớ bố mẹ, nhớ các em, nhớ nhà mình nhiều lắm nhưng con sợ mẹ ạ.. Con sợ mình không kìm chế được lại khóc, lại khiến mẹ lo lắng, khiến cảm xúc của mẹ cũng tuôn trào như con, con sẽ rất đau lòng khi thấy mẹ khóc. Vậy là con xa nhà tính đến giờ cũng được hơn 7 năm rồi, trong 7 năm đó là bao nỗi nhớ nhung, nỗi lo lắng của bố mẹ dành cho con, có cả những áy náy của con khi con vẫn chưa làm gì để báo đáp cho bố mẹ, là chị cả nhưng chưa lo được gì cho các em của mình. Con lớn rồi, trưởng thành rồi nhưng vẫn luôn để mẹ phải lo lắng nhiều, phải khóc vì con không ít lần, thật sự điều đó khiến con hổ thẹn lắm mẹ ạ. Đến bây giờ khi con có công việc ổn định rồi, thu nhập cũng tương đối hơn trước thì cũng chẳng thể lo cho gia đình mình được vì sắp tới con còn phải lo toan, chắt chiu để gánh vác cho gia đình nhỏ của mình nữa. Sẽ chẳng thích là xách balo lên về ăn tết sum họp với gia đình, hay về thăm nhà thường xuyên để được làm nũng bố mẹ, sẽ chẳng còn thoải mái tự do làm điều mình thích như khi ở nhà nữa. Đi xa quen rồi, công việc, các mối quan hệ khiến con bận rộn nên đôi lúc con nghĩ mình không nhớ nhà nhiều lắm, nhưng không mẹ ạ, sâu thẳm trong con vẫn luôn thèm khát được dành nhiều thời gian quan tâm lo lắng cho bố mẹ, muốn ngày nào cũng được ăn bữa cơm sum họp đầy đủ gia đình mình....

Mẹ hiểu con hơn ai hết mẹ nhỉ, Mẹ biết rất rõ con gái mẹ là người sống tình cảm nhưng rất lí trí chứ không hề quỵ lụy ai cả. Từ khi con trưởng thành con đã luôn đặt ra cho mình 6 quy tắc và luôn bắt mình phải ghi nhớ và cố gắng thực hiện. Nhưng từ khi con yêu người sắp làm chồng con bây giờ, là chính con đã tự tay phá bỏ đi 3 quy tắc và cũng chính là những điều mà bố mẹ lo lắng nhất, phải khóc nhiều vì con. Con  cố gắng dùng sự lạc quan  để thuyết phục bố mẹ, người thân bởi vì con tin tưởng vào sự lựa chọn của mình, tin tưởng chồng con sẽ là người mang đến hạnh phúc cho con. Sau nhiều nỗ lực mặc dù mọi người không nhất trí hẳn nhưng cũng chẳng ai ý kiến nhiều nữa, điều đó khiến con yên tâm hơn và bây giờ thì sắp đi tới cái kết như con mong đợi rồi. Lạc quan là vậy, bản lĩnh là thế mà  hôm nay chính bản thân con lại thấy hụt hẫng, thấy tủi thân khi nghĩ tới những điều mà con ra sức bảo vệ, ra sức giữ gìn, thấy nghi  ngờ về chính quyết định của mình. Nếu không phải anh ấy luôn là điểm tựa vững chắc, luôn bên con thấu hiểu, chia sẻ với con mọi thứ, luôn mang đến cho con cảm giác an bình thì chắc có lẽ con không thể giữ nổi quyết tâm này mẹ ạ.

Con viết ra những dòng này mẹ sẽ chẳng bao giờ đọc được nhưng mà con muốn viết ra để lòng mình nhẹ nhàng hơn. Vì cho dù anh ấy có hiểu những gì con đang nghĩ, con đang đắn đo thì anh vẫn cứ quyết làm theo ý của mình mà. Bây giờ con chẳng nghĩ được gì nữa, cũng chẳng biết phải giải quyết ra sao, có lẽ lại sắp tới lúc con bất cần với mọi thứ , muốn để nó ra sao thì ra rồi.
Con phải làm sao đây mẹ ơi?



Thứ Tư, 2 tháng 12, 2015

VỢ NHẮC CHỒNG.........

Chưa có chồng đâu nhưng cứ lưu vào đây rồi sẽ có dịp phải dùng tới he he he...

VỢ NHẮC CHỒNG...

Đã là đàn ông thì đừng chỉ ngọt ngào với những người phụ nữ khác bởi vì vợ cũng là phụ nữ trong mắt những người đàn ông khác. Vì thế, đừng để mất đi cái quyền được nâng niu và chiều chuộng vợ vào tay những người đàn ông ấy vì sẽ đến ngày mất luôn cả vợ. 

 Đừng nghĩ tổ chức một lễ cưới và đặt bút ký roẹt vào tờ giấy đăng ký kết hôn là có thể yên tâm nhốt vợ vào cuộc đời mình. Vợ có chân để đi đến nơi khác, có tay để ôm người khác và có tình cảm để yêu người khác nếu chồng cứ tối ngày coi vợ như cái bát để ăn cơm, cái chăn để đắp và cái máy để đẻ.

 Chồng chán vợ không có nghĩa là vợ vẫn yêu chồng. Cảm xúc yêu đương là thứ khó nhất để duy trì. Vì thế, nếu không cùng làm, cùng cố gắng và cùng muốn duy trì tiếng cười, sự ấm áp trong gia đình thì sẽ chỉ có đôi ba năm để sống với nhau mà thôi.

 Không nên nghĩ chỉ mình mới có quyền ra vỉa hè lê la với bạn bè, chỉ có mình mới được đi chơi đến nửa đêm gà gáy và cũng đừng nghĩ chỉ đàn ông mới được quyền tiêu khiển và giải trí. Áp lực cuộc sống đè lên chúng mình như nhau cơ mà nhỉ? Tôn trọng tự do của vợ cũng là một cách nới lỏng sự kiểm soát của vợ với chồng đấy. 

 NGUỒN SƯU TẦM: YAN.VN

Thứ Tư, 11 tháng 3, 2015

Niềm vui đầu năm mới

Nhanh thế, sắp hết tháng giêng rồi, hô hô quay đi quay lại chả mấy chốc mà lại đến cái tết nữa. E hèm xem nào, đầu năm mình cũng có một vài niềm vui nho nhỏ, chắc là phải khoe thôi nhỉ.

Mình đã chuyển qua nhà mới được hơn 1 tuần rồi, nhà thoáng mát rộng rãi hơn, có gác xép, có cửa sổ nữa, nói chung là rất ưng ý mình, chỉ cái tội ngay cạnh nhà Dì nên đi đâu cũng bị kiểm soát và tât nhiên là tiền phòng cũng cao hơn phòng cũ rồi. Thôi thì bớt ăn bớt tiêu đi chút để ở cho đoàng hoàng còn mời bạn bè về nhà tụ tập ăn uống cho thoải mái chứ. 

Sau cái tết ko về ăn tết với gia đình thì bây giờ mình cũng có kế hoạch về thăm quê rồi. Tính là hè về nhưng chờ lâu quá, lại đúng dịp công ty cho nghỉ lễ nhiều nữa nên đặt vé về luôn. Tính ra từ ngày 24/4 đến ngày 3/5 cũng được gần chục hôm rồi, về thăm gia đình vậy cũng thấy thoải mái mặc dù lúc nào cũng muốn chơi được lâu hơn. 

Năm nay mình sẽ có rất nhiều kế hoạch nè, phải cố gắng thực hiện cho đúng tiến độ thôi. Một chuyến du lịch xa, một chiếc xe máy mới và  tất nhiên là việc học vẫn được ưu tiên rồi. Công việc bây giờ tính ra cũng ổn rồi, cố gắng trau dồi thêm chút nữa thì cũng ko đến nỗi. Nếu ko có gì thay đổi thì năm sau tuổi rất đẹp với mình, cũng nên tính đến chuyện  lấy chồng cho bằng bạn bằng bè thôi nhỉ, he he cũng muốn làm mẹ trẻ con nữa vì thấy bạn bè con cái chúng cũng lớn rồi, thôi thì cái này để tính sau chứ sợ nói trước bước ko qua thì xí hộ nắm.

Ờ, tạm thời là như vậy đã nhề, có gì lúc khác ta kể sau, bây giờ hết chuyện để nói roài, tái bút thôi....

Thứ Bảy, 7 tháng 2, 2015

Con vô dụng quá phải không bố mẹ?

1:00 AM

Mẹ ơi, con đang rất buồn, con rất nhớ bố mẹ, nhớ gia đình mình mẹ ạ.
Đêm nay là một đêm dài với con, thao thức mãi mà con không ngủ được, có lẽ con suy nghĩ nhiều quá rồi. Con buồn lắm mẹ, hóa ra trước nay con toàn ảo tưởng về bản thân . Con cứ nghĩ mình tự lập sớm, vừa lo đi học vừa đi làm, vừa phải lo kiếm tiền trang trải cuộc sống, vừa lo chữa bệnh , rồi dành dụm tết về thăm gia đình nữa, cứ nghĩ như vậy đã là giỏi rồi nhưng bây giờ con mới thấy mình vô dụng quá mẹ ơi. Con đã cố gắng tới hơn 100% sức của mình nhưng mọi thứ đôi lúc chẳng theo ý con nữa. Thật sự con rất bất ngờ, rất trăn trở và cảm thấy xấu hổ khi mấy  chị dâu nhà bác so sánh con vs chị Thủy, nói con đi làm 4,5 năm rồi mà chẳng mua nổi xe máy để đi trong khi Thủy đã mua được xe, mua được laptop. Con xấu hổ 1 nhưng con buồn 10 mẹ ạ, sao mọi ng ko nhìn nhận sự cố gắng của con chứ? Sao lại có sự so sánh khập khiễng vậy nhỉ.  Mọi ng sung sướng quen rồi nên cũng chẳng thấy đc sự vất vả của con đâu mẹ, vậy mà họ vẫn nói ra mà chẳng để ý đến cảm xúc của con nữa. Thật sự con khó chịu, khó chịu lắm....
Tết năm nay con cũng không có niềm vui trọn vẹn mẹ ạ, ko đc về nhà ăn tết vs gia đình, rồi thì  mang tiếng làm cty lớn mà chẳng có nổi 1 đồng thưởng tết, cũng chẳng có quà tết, đã vậy còn mất thêm tiền vào những khoản ko đáng. Suy nghĩ, mong muốn về công việc của con cũng chưa thực sự đúng như ý con mẹ ạ, hazz nhưng rồi con vẫn cứ luôn động viên mình cố gắng, lạc quan hơn thôi bởi vì con còn cả chặng đường dài phía trước đúng ko mẹ?
Thực sự con gái mẹ ko hề muốn ghen tị chút nào nhưng thấy chị rồi mọi người, bạn bè được thưởng tết, quà cáp này nọ mà con cũng chạnh lòng , nhiều khi nghĩ mà tủi thân lắm. Con cũng làm việc chăm chỉ, cũng cố gắng cả năm đấy chứ, sao nhiều thứ bất công với con vậy mẹ nhỉ. Cứ nghĩ đến tết, đến những thứ phải chi tiêu mà con xót ruột, chỉ mong tết qua thật nhanh thôi. Bệnh của con lại tái phát rồi, lại phải dùng thuốc, sẽ lại phải tốn tiền. Qua năm con đi học cũng sẽ lại tốn thêm một khoản nữa. Con cần phải cố gắng đến 200% may ra mới ổn mẹ nhỉ. Cố gắng đi làm dành dụm tiền để mua được  xe, cái mơ ước mấy năm rồi con chưa thực hiện được. Rồi con sẽ có khoản tiền kha khá chút để về quê thăm bố mẹ, để đưa 2 em đi mua sắm thỏa thích, ăn những món ngon mà ở quê không được ăn. Có quá cao sang, xa vời ko mẹ ?
Bố mẹ à, luôn ủng hộ con trong mọi hoàn cảnh nhé. Con yêu gia đình mình nhiều lắm.

" Có điều gì hiện tại không trở thành quá khứ trong ngày mai
Và có nơi đâu ngoài gia đình là nơi nương nhờ mãi mãi"....

Thứ Năm, 29 tháng 1, 2015

Goodbye 2014

Lâu quá rồi mới lại viết bài, cảm xúc thì nhiều lắm nhưng chẳng biết phải viết gì nữa. Một năm nữa lại sắp qua, một năm đầy biến động nhưng cũng  may mắn với mình. 

Sáng nay dạo facebook thấy mọi người hào hứng chuẩn bị về quê đón tết mà tủi thân quá, lại là một cái tết xa nhà, thật buồn ghê ghớm. Phải cố gắng thôi vì cuộc sống mưu sinh và vì những kế hoạch dang dở mình chưa  thực hiện được. 

Một năm qua đi thấy ở quê giờ cũng đổi mới hơn rồi, nhà mình cũng có nhiều thay đổi. Em gái vào cấp 3 và học cũng tương đối, em trai cũng ngoan và mập mạp hơn trước nhiều rồi. Ở nhà bố mẹ lại sắm thêm máy xay bột rồi mua máy tuốt lúa mới nữa, kể ra nhà mình bây giờ nhiều nghề thật ấy chứ. Thương bố mẹ vất vả tối ngày mà mình chưa giúp gì được, nhiều lúc nhớ bố mẹ, nhớ các em đến quay quắt mà  chỉ biết khóc thầm. Mình cũng tệ thật, càng lớn càng khó thể hiện cảm xúc với bố mẹ, bao lần muốn nói với bố mẹ là con nhớ, con yêu bố mẹ nhiều lắm mà vẫn chưa làm được, chắc phải cố gắng thôi. .... Bây giờ mình vẫn chưa thực sự có đủ  điều kiện để báo đáp bố mẹ nhiều nên chỉ xin trời Phật phù hộ cho bố mẹ được sức khỏe, bình an và cả đại gia đình mọi ng ai cũng được như vậy.... 

Nói về bản thân 1 chút thì năm nay mọi thứ với mình tương đối ổn, có 1 số chuyện buồn nhưng chuyện vui thì cũng rất nhiều, nói chung mình vẫn còn hạnh phúc hơn so với nhiều người khác. Năm nay mình ít tham gia phong trào của HĐH, chỉ khi có sự kiện quan trọng mới tham dự, như vậy cũng tốt, bớt đi 1 phần áp lực. Mình cũng làm được nhiều việc thiện, vẫn lên thăm các bé trên mái ấm thường xuyên và cả biết thêm được nhiều nơi có hoàn cảnh khó khăn khác. Nghĩ lại thấy mình  may mắn hơn họ nhiều quá. Mình cũng  luôn gặp được nhiều người tốt bụng, sẵn sàng giúp đỡ, hỗ trợ hết mình trong cs cũng như cv, mọi thứ thật ý nghĩa đúng ko...?
. Không dám mơ mộng viển vông, cũng ko dám đặt kỳ vọng quá nhiều nhưng mình hy vọng những kế hoạch, mục tiêu của mình đã đặt ra thì mình sẽ hoàn thành được tất cả. Nào, bây giờ thì cùng cố gắng và cùng đếm ngược để chào đón năm mới sắp đến thôi.... Goodbye 2014....

Chủ Nhật, 27 tháng 7, 2014

Mẹ ơi, Tháng Vu Lan báo hiếu đã về rồi mẹ ạ.

Mẹ à, một mùa Vu Lan báo hiếu lại về, trong lòng con hoan hỉ lạ thường với bao cảm giác hân hoan, hạnh phúc và cái chính là con lại được báo hiếu cho cha mẹ. Báo hiếu ở đây không phải là vật chất, mà tất cả là tấm lòng thành kính,  là công đức mà con tu tập, tích đức để con có thể hồi hướng qua cho bố mẹ, gia đình mình để bớt tai ương, nghiệp chướng. Con mong bố mẹ cũng như tất cả mọi người trong Đại gia đình mình luôn mạnh khỏe, bình an và hạnh phúc mẹ ạ.


Hôm nay là ngày đầu tiên của tháng 7 - Tháng Vu Lan báo hiếu. Sáng nay con bận nhiều việc nhưng vẫn thu xếp thời gian lên chùa Lễ Phật mẹ ạ. Sư cô  đi lễ cho Phật tử rồi nên con không được gặp, nếu gặp thì có lẽ con cũng ngồi nói chuyện, tâm sự với sư cô vì khá lâu rồi con chưa dành thời gian làm như vậy., thói quen lúc trước con vẫn làm. Sư bà vẫn khỏe lắm, vẫn ăn ngủ bình thường. Các sư huynh, sư tỉ lúc trước cùng Quy y với con bây giờ cũng chẳng có ai hay đến chùa nữa. Chủ yếu là việc gia đình khiến họ không có thời gian lên chùa Lễ Phật thường xuyên được. Con thấy buồn. nhưng cũng chính vì vậy mà con nghĩ đến bản thân con, liệu sau này con có gia đình như họ rồi, không biết con có thời gian để lên chùa Lễ Phật thường xuyên thế này không, có ăn chay được không và không biết chồng, rồi gia đình chồng có hiểu cho con không mẹ nhỉ. Con vẫn luôn cầu nguyện với Đức Phật là con sẽ có một người chồng vị tha, hiểu và luôn thông cảm, tôn trọng con mẹ ạ. Không biết lời thỉnh cầu ấy có được Đức Phật chấp nhận không, nhưng con biết chắc chắn rằng mình vẫn phải luôn tu tập công đức mỗi ngày đấy mẹ.

Tháng này con có nhiều kế hoạch, cái chính là con sẽ tiếp tục ăn chay  mẹ ạ. Con biết bố mẹ sẽ không đồng ý đâu, vì lo cho sức khỏe của con là trên hết mà. Nhưng mẹ yên tâm nhé, cả năm chỉ có một tháng thôi mà, con sẽ không ăn 1 tháng như năm ngoái nữa mà chỉ ăn đến ngày 15/7 thôi vì con biết sức khỏe con không cho phép. Con sẽ lên chùa Lễ Phật và làm công quả thường xuyên hơn, sẽ phóng sinh và làm nhiều việc thiện nữa. Con đặt ra rồi, ít nhất phải có 3 chuyến đi lên Mái ấm Thiên Thần để thăm và phát quà cho các bé mồ côi ở đó. Mẹ biết không, mấy lần trước con lên mà chẳng kìm được nước mắt, những số phận đau thương, những em nhỏ mồ côi, khuyết tật, bại não.... xót xa lắm mẹ ạ. Lúc đó con chỉ mong sao tất cả các bé ở đó không phải chịu hoàn cảnh bi đát như vậy. Điều kiện bản thân con còn khó khăn nên chẳng thể làm gì nhiều. Mỗi lần lên thăm các bé, con chẳng có phong bì tiền, chẳng có nhiều quà, con chỉ mua bánh kẹo lên vui với các em thôi, vậy mà nhìn ánh mắt ngây thơ của các em ánh lên niềm vui, những tiếng cười giòn tan, lòng con  hạnh phúc lắm mẹ ạ, mấy bé nhỏ cứ quấn quít đòi con bế nữa đấy. Con đã chẳng thể làm gì nhiều nên con chỉ mong các nhà hảo tâm, mạnh thường quân quan tâm và ủng hộ đến các em nhiều hơn, để cuộc sống của các em bớt đi khó khăn, các sơ ở đó cũng bớt lo nghĩ nhọc nhằn. 

Con cảm ơn cha mẹ đã có công ơn sinh thành, dưỡng dục con, cho con một cuộc sống ấm no hạnh phúc. Và may mắn nhất, hạnh phúc nhất là nhờ có công đức của Ông bà, bố mẹ mà con mới có duyên biết đến Phật pháp, biết ăn chay, niệm Phật, biết làm việc thiện nhiều hơn. Con sẽ gắng tu tập công đức mỗi ngày, không chỉ cho bản thân con, gia đình mình và hồi hướng cho tất cả các Phật tử chúng sanh nữa. Bố mẹ và gia đình mình phải luôn ủng hộ con và cùng con tu tập nhé. Con yêu gia đình mình nhiều lắm.

NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT
NAM MÔ ĐẠI BI QUÁN THẾ ÂM BỒ TÁT
............................

Thứ Sáu, 4 tháng 7, 2014

Mẹ dạy con gái cách yêu một người đàn ông

Con thương mến!

Sẽ có một nửa cuộc đời con chung sống bên người khác chứ không bé bỏng trong vòng tay mẹ chở che. Sẽ có một ngày người con nghĩ đến trước tiên là chàng trai kia chứ không còn là mẹ. Những vui buồn của con sẽ chẳng còn giản đơn khi trái tim đã bắt đầu lệch nhịp. Mẹ hiểu, con yêu!

Mẹ không thể chỉ trỏ buộc con yêu người này hay phải thích người kia, lại càng không thể thay con sống với những buồn vui của người mà con lựa chọn. Mẹ chỉ có thể nói với con những điều nhỏ nhặt, để yêu một người đàn ông, con phải cố gắng nhiều.

Mặc kệ người đời vẫn cứ ví phụ nữ như phở với cơm, con không là cơm, lại càng không phải phở. Sao phải nghĩ mình là đồ ăn để người ta thử? Con là con – một người phụ nữ, vậy thôi.

Trong mắt nhiều đàn ông, đàn bà gồm hai loại: loại để yêu và loại chỉ… để không. Nếu không được yêu, cũng đừng bao giờ làm người dự trữ. Người cần mình, không thiếu, con yêu!

de-me-day-con-yeu-mot-nguoi-dan-ong-webphunu.net

Mẹ không yêu cầu con học rộng tài cao, nhưng mẹ mong con hãy tìm một công việc cho mình để mà cố gắng. Có yêu bao nhiêu cũng nhất quyết không được dựa dẫm. Độc lập tài chính mới có thể độc lập tinh thần. Cho dù giỏi hơn người đó – cũng đừng để anh ấy cảm thấy tủi thân. Đừng ngạo mạn với số tiền mình kiếm được ra, chúng sẽ chẳng là gì khi đặt lên bàn cân với mối quan hệ mà con phải gìn giữ. Hãy làm một người phụ nữ, biết trân trọng đối phương.

Đàn ông đôi lúc cũng rất… đáng thương. Chỉ vì họ không biết quá nhiều điều cần hiểu. Giận dỗi ít thôi và nhạy cảm vừa đủ. Đừng cố tỏ ra khó hiểu, họ, không thông minh và kiên nhẫn như con nghĩ đâu! Rất nhiều lúc, họ cũng chỉ như những đứa trẻ lớn xác mà thôi. Chiều chuộng, vỗ về, con cũng cần mềm mỏng. Già néo đứt dây, hai đứa cùng trẻ con thì chuyện sẽ hỏng. Trưởng thành lên, cũng đã đến lúc rồi!

Cái họ cần ở mình là gì con biết không? Là quen nhưng không nhàm, là sẻ chia nhưng không cam chịu, là của riêng mình họ và là chính con. Gắng sức để làm một người phụ nữ vô giá, mẹ nghĩ là không nên. Vì những thứ như thế thường sẽ chỉ nằm trong tủ kính. Làm một người biết mình đứng ở đâu và mình là ai, sẽ tốt hơn tất thảy. Họ yêu con, chứ không yêu những thứ con cố vẽ ra và đeo mặt nạ. Cất chiêu trò đi, con không tính toán mãi được mà!

Đừng tị nạnh chuyện bếp núc, rửa bát, dọn nhà. Con không làm thì chắc chắn anh ta sẽ tìm một người khác! Mẹ biết là bình đẳng rồi, nhưng có những thứ đừng nên quá sòng phẳng. Người thương con, sẽ tự biết đỡ đần. Là phụ nữ, có giữ được cái bếp, mới giữ được người đó ở nhà. Nghe lời mẹ, học nấu nướng nghe con!

Có những ngày sóng gió ập đến con thuyền chung. Và niềm tin, là thứ cuối cùng mẹ muốn dặn. Nếu còn nắm được tay, đừng vội vàng buông bỏ. Vì có những người, sẽ mãi thành nuối tiếc, nếu không còn cạnh nhau…

SƯU TẦM: YAHOO.COM.VN

Thứ Năm, 8 tháng 5, 2014

Cố lên nào tôi ơi

Thời gian này mình mệt mỏi quá, áp lực thật nặng nề. Mình không biêt phải làm sao nữa, muốn chia sẻ cho nhẹ lòng nhưng cũng không muốn mọi người biết về khó khăn đang gặp phải. Mọi chuyện sẽ đơn giản nếu mình nghĩ theo chiều hướng đơn giản, nhưng sao đây, mình lại là người sống nội tâm, một người luôn mâu thuẫn với chính bản thân mình, thật khó khăn khi nghĩ mọi thứ nhẹ nhàng. Thời gian này tâm trạng, cảm xúc của mình thay đổi nhiều quá, nhạy cảm hơn, suy nghĩ nhiều hơn và cũng dễ tủi thân hơn. Ờ thì mình mít ướt, ờ thì mình hay khóc nhè, nhưng ít ra như vậy sẽ làm mình nhẹ nhàng hơn, thanh thản hơn. Thói quen lang thang, cafe một mình của mình vẫn ko bỏ được, đơn giản là một phần cá tính trong con người mình và đó là ốc đảo nơi mình muốn thu mình lại giữa bộn bề của cuộc sống, giữa nhưng toan tính đời thường. Chỉ biết cố gắng từng ngày, biết vươn lên và biết chấp nhận cuộc sống của mình bằng một cái nhìn lạc quan nhất/. Mình tin nỗ lực và sự cố gắng của mình sẽ được nhìn nhận. Cố lên Gà kon ơi. Mày phải luôn tự tin và mạnh mẽ lên