Mẹ à, một mùa Vu Lan báo hiếu lại về, trong lòng con hoan hỉ lạ thường với bao cảm giác hân hoan, hạnh phúc và cái chính là con lại được báo hiếu cho cha mẹ. Báo hiếu ở đây không phải là vật chất, mà tất cả là tấm lòng thành kính, là công đức mà con tu tập, tích đức để con có thể hồi hướng qua cho bố mẹ, gia đình mình để bớt tai ương, nghiệp chướng. Con mong bố mẹ cũng như tất cả mọi người trong Đại gia đình mình luôn mạnh khỏe, bình an và hạnh phúc mẹ ạ.
Hôm nay là ngày đầu tiên của tháng 7 - Tháng Vu Lan báo hiếu. Sáng nay con bận nhiều việc nhưng vẫn thu xếp thời gian lên chùa Lễ Phật mẹ ạ. Sư cô đi lễ cho Phật tử rồi nên con không được gặp, nếu gặp thì có lẽ con cũng ngồi nói chuyện, tâm sự với sư cô vì khá lâu rồi con chưa dành thời gian làm như vậy., thói quen lúc trước con vẫn làm. Sư bà vẫn khỏe lắm, vẫn ăn ngủ bình thường. Các sư huynh, sư tỉ lúc trước cùng Quy y với con bây giờ cũng chẳng có ai hay đến chùa nữa. Chủ yếu là việc gia đình khiến họ không có thời gian lên chùa Lễ Phật thường xuyên được. Con thấy buồn. nhưng cũng chính vì vậy mà con nghĩ đến bản thân con, liệu sau này con có gia đình như họ rồi, không biết con có thời gian để lên chùa Lễ Phật thường xuyên thế này không, có ăn chay được không và không biết chồng, rồi gia đình chồng có hiểu cho con không mẹ nhỉ. Con vẫn luôn cầu nguyện với Đức Phật là con sẽ có một người chồng vị tha, hiểu và luôn thông cảm, tôn trọng con mẹ ạ. Không biết lời thỉnh cầu ấy có được Đức Phật chấp nhận không, nhưng con biết chắc chắn rằng mình vẫn phải luôn tu tập công đức mỗi ngày đấy mẹ.
Tháng này con có nhiều kế hoạch, cái chính là con sẽ tiếp tục ăn chay mẹ ạ. Con biết bố mẹ sẽ không đồng ý đâu, vì lo cho sức khỏe của con là trên hết mà. Nhưng mẹ yên tâm nhé, cả năm chỉ có một tháng thôi mà, con sẽ không ăn 1 tháng như năm ngoái nữa mà chỉ ăn đến ngày 15/7 thôi vì con biết sức khỏe con không cho phép. Con sẽ lên chùa Lễ Phật và làm công quả thường xuyên hơn, sẽ phóng sinh và làm nhiều việc thiện nữa. Con đặt ra rồi, ít nhất phải có 3 chuyến đi lên Mái ấm Thiên Thần để thăm và phát quà cho các bé mồ côi ở đó. Mẹ biết không, mấy lần trước con lên mà chẳng kìm được nước mắt, những số phận đau thương, những em nhỏ mồ côi, khuyết tật, bại não.... xót xa lắm mẹ ạ. Lúc đó con chỉ mong sao tất cả các bé ở đó không phải chịu hoàn cảnh bi đát như vậy. Điều kiện bản thân con còn khó khăn nên chẳng thể làm gì nhiều. Mỗi lần lên thăm các bé, con chẳng có phong bì tiền, chẳng có nhiều quà, con chỉ mua bánh kẹo lên vui với các em thôi, vậy mà nhìn ánh mắt ngây thơ của các em ánh lên niềm vui, những tiếng cười giòn tan, lòng con hạnh phúc lắm mẹ ạ, mấy bé nhỏ cứ quấn quít đòi con bế nữa đấy. Con đã chẳng thể làm gì nhiều nên con chỉ mong các nhà hảo tâm, mạnh thường quân quan tâm và ủng hộ đến các em nhiều hơn, để cuộc sống của các em bớt đi khó khăn, các sơ ở đó cũng bớt lo nghĩ nhọc nhằn.
Con cảm ơn cha mẹ đã có công ơn sinh thành, dưỡng dục con, cho con một cuộc sống ấm no hạnh phúc. Và may mắn nhất, hạnh phúc nhất là nhờ có công đức của Ông bà, bố mẹ mà con mới có duyên biết đến Phật pháp, biết ăn chay, niệm Phật, biết làm việc thiện nhiều hơn. Con sẽ gắng tu tập công đức mỗi ngày, không chỉ cho bản thân con, gia đình mình và hồi hướng cho tất cả các Phật tử chúng sanh nữa. Bố mẹ và gia đình mình phải luôn ủng hộ con và cùng con tu tập nhé. Con yêu gia đình mình nhiều lắm.
NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT
NAM MÔ ĐẠI BI QUÁN THẾ ÂM BỒ TÁT
............................
Tìm kiếm tiện ích
Kết quả tìm kiếm
Chủ Nhật, 27 tháng 7, 2014
Thứ Sáu, 4 tháng 7, 2014
Mẹ dạy con gái cách yêu một người đàn ông
Con thương mến!
Sẽ có một nửa cuộc đời con chung sống bên người khác chứ không bé bỏng trong vòng tay mẹ chở che. Sẽ có một ngày người con nghĩ đến trước tiên là chàng trai kia chứ không còn là mẹ. Những vui buồn của con sẽ chẳng còn giản đơn khi trái tim đã bắt đầu lệch nhịp. Mẹ hiểu, con yêu!
Mẹ không thể chỉ trỏ buộc con yêu người này hay phải thích người kia, lại càng không thể thay con sống với những buồn vui của người mà con lựa chọn. Mẹ chỉ có thể nói với con những điều nhỏ nhặt, để yêu một người đàn ông, con phải cố gắng nhiều.
Mặc kệ người đời vẫn cứ ví phụ nữ như phở với cơm, con không là cơm, lại càng không phải phở. Sao phải nghĩ mình là đồ ăn để người ta thử? Con là con – một người phụ nữ, vậy thôi.
Trong mắt nhiều đàn ông, đàn bà gồm hai loại: loại để yêu và loại chỉ… để không. Nếu không được yêu, cũng đừng bao giờ làm người dự trữ. Người cần mình, không thiếu, con yêu!

Mẹ không yêu cầu con học rộng tài cao, nhưng mẹ mong con hãy tìm một công việc cho mình để mà cố gắng. Có yêu bao nhiêu cũng nhất quyết không được dựa dẫm. Độc lập tài chính mới có thể độc lập tinh thần. Cho dù giỏi hơn người đó – cũng đừng để anh ấy cảm thấy tủi thân. Đừng ngạo mạn với số tiền mình kiếm được ra, chúng sẽ chẳng là gì khi đặt lên bàn cân với mối quan hệ mà con phải gìn giữ. Hãy làm một người phụ nữ, biết trân trọng đối phương.
Đàn ông đôi lúc cũng rất… đáng thương. Chỉ vì họ không biết quá nhiều điều cần hiểu. Giận dỗi ít thôi và nhạy cảm vừa đủ. Đừng cố tỏ ra khó hiểu, họ, không thông minh và kiên nhẫn như con nghĩ đâu! Rất nhiều lúc, họ cũng chỉ như những đứa trẻ lớn xác mà thôi. Chiều chuộng, vỗ về, con cũng cần mềm mỏng. Già néo đứt dây, hai đứa cùng trẻ con thì chuyện sẽ hỏng. Trưởng thành lên, cũng đã đến lúc rồi!
Cái họ cần ở mình là gì con biết không? Là quen nhưng không nhàm, là sẻ chia nhưng không cam chịu, là của riêng mình họ và là chính con. Gắng sức để làm một người phụ nữ vô giá, mẹ nghĩ là không nên. Vì những thứ như thế thường sẽ chỉ nằm trong tủ kính. Làm một người biết mình đứng ở đâu và mình là ai, sẽ tốt hơn tất thảy. Họ yêu con, chứ không yêu những thứ con cố vẽ ra và đeo mặt nạ. Cất chiêu trò đi, con không tính toán mãi được mà!
Đừng tị nạnh chuyện bếp núc, rửa bát, dọn nhà. Con không làm thì chắc chắn anh ta sẽ tìm một người khác! Mẹ biết là bình đẳng rồi, nhưng có những thứ đừng nên quá sòng phẳng. Người thương con, sẽ tự biết đỡ đần. Là phụ nữ, có giữ được cái bếp, mới giữ được người đó ở nhà. Nghe lời mẹ, học nấu nướng nghe con!
Có những ngày sóng gió ập đến con thuyền chung. Và niềm tin, là thứ cuối cùng mẹ muốn dặn. Nếu còn nắm được tay, đừng vội vàng buông bỏ. Vì có những người, sẽ mãi thành nuối tiếc, nếu không còn cạnh nhau…
SƯU TẦM: YAHOO.COM.VN
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)