1:00 AM
Mẹ ơi, con đang rất buồn, con rất nhớ bố mẹ, nhớ gia đình mình mẹ ạ.
Đêm nay là một đêm dài với con, thao thức mãi mà con không ngủ được, có lẽ con suy nghĩ nhiều quá rồi. Con buồn lắm mẹ, hóa ra trước nay con toàn ảo tưởng về bản thân . Con cứ nghĩ mình tự lập sớm, vừa lo đi học vừa đi làm, vừa phải lo kiếm tiền trang trải cuộc sống, vừa lo chữa bệnh , rồi dành dụm tết về thăm gia đình nữa, cứ nghĩ như vậy đã là giỏi rồi nhưng bây giờ con mới thấy mình vô dụng quá mẹ ơi. Con đã cố gắng tới hơn 100% sức của mình nhưng mọi thứ đôi lúc chẳng theo ý con nữa. Thật sự con rất bất ngờ, rất trăn trở và cảm thấy xấu hổ khi mấy chị dâu nhà bác so sánh con vs chị Thủy, nói con đi làm 4,5 năm rồi mà chẳng mua nổi xe máy để đi trong khi Thủy đã mua được xe, mua được laptop. Con xấu hổ 1 nhưng con buồn 10 mẹ ạ, sao mọi ng ko nhìn nhận sự cố gắng của con chứ? Sao lại có sự so sánh khập khiễng vậy nhỉ. Mọi ng sung sướng quen rồi nên cũng chẳng thấy đc sự vất vả của con đâu mẹ, vậy mà họ vẫn nói ra mà chẳng để ý đến cảm xúc của con nữa. Thật sự con khó chịu, khó chịu lắm....
Tết năm nay con cũng không có niềm vui trọn vẹn mẹ ạ, ko đc về nhà ăn tết vs gia đình, rồi thì mang tiếng làm cty lớn mà chẳng có nổi 1 đồng thưởng tết, cũng chẳng có quà tết, đã vậy còn mất thêm tiền vào những khoản ko đáng. Suy nghĩ, mong muốn về công việc của con cũng chưa thực sự đúng như ý con mẹ ạ, hazz nhưng rồi con vẫn cứ luôn động viên mình cố gắng, lạc quan hơn thôi bởi vì con còn cả chặng đường dài phía trước đúng ko mẹ?
Thực sự con gái mẹ ko hề muốn ghen tị chút nào nhưng thấy chị rồi mọi người, bạn bè được thưởng tết, quà cáp này nọ mà con cũng chạnh lòng , nhiều khi nghĩ mà tủi thân lắm. Con cũng làm việc chăm chỉ, cũng cố gắng cả năm đấy chứ, sao nhiều thứ bất công với con vậy mẹ nhỉ. Cứ nghĩ đến tết, đến những thứ phải chi tiêu mà con xót ruột, chỉ mong tết qua thật nhanh thôi. Bệnh của con lại tái phát rồi, lại phải dùng thuốc, sẽ lại phải tốn tiền. Qua năm con đi học cũng sẽ lại tốn thêm một khoản nữa. Con cần phải cố gắng đến 200% may ra mới ổn mẹ nhỉ. Cố gắng đi làm dành dụm tiền để mua được xe, cái mơ ước mấy năm rồi con chưa thực hiện được. Rồi con sẽ có khoản tiền kha khá chút để về quê thăm bố mẹ, để đưa 2 em đi mua sắm thỏa thích, ăn những món ngon mà ở quê không được ăn. Có quá cao sang, xa vời ko mẹ ?
Bố mẹ à, luôn ủng hộ con trong mọi hoàn cảnh nhé. Con yêu gia đình mình nhiều lắm.
Đêm nay là một đêm dài với con, thao thức mãi mà con không ngủ được, có lẽ con suy nghĩ nhiều quá rồi. Con buồn lắm mẹ, hóa ra trước nay con toàn ảo tưởng về bản thân . Con cứ nghĩ mình tự lập sớm, vừa lo đi học vừa đi làm, vừa phải lo kiếm tiền trang trải cuộc sống, vừa lo chữa bệnh , rồi dành dụm tết về thăm gia đình nữa, cứ nghĩ như vậy đã là giỏi rồi nhưng bây giờ con mới thấy mình vô dụng quá mẹ ơi. Con đã cố gắng tới hơn 100% sức của mình nhưng mọi thứ đôi lúc chẳng theo ý con nữa. Thật sự con rất bất ngờ, rất trăn trở và cảm thấy xấu hổ khi mấy chị dâu nhà bác so sánh con vs chị Thủy, nói con đi làm 4,5 năm rồi mà chẳng mua nổi xe máy để đi trong khi Thủy đã mua được xe, mua được laptop. Con xấu hổ 1 nhưng con buồn 10 mẹ ạ, sao mọi ng ko nhìn nhận sự cố gắng của con chứ? Sao lại có sự so sánh khập khiễng vậy nhỉ. Mọi ng sung sướng quen rồi nên cũng chẳng thấy đc sự vất vả của con đâu mẹ, vậy mà họ vẫn nói ra mà chẳng để ý đến cảm xúc của con nữa. Thật sự con khó chịu, khó chịu lắm....
Tết năm nay con cũng không có niềm vui trọn vẹn mẹ ạ, ko đc về nhà ăn tết vs gia đình, rồi thì mang tiếng làm cty lớn mà chẳng có nổi 1 đồng thưởng tết, cũng chẳng có quà tết, đã vậy còn mất thêm tiền vào những khoản ko đáng. Suy nghĩ, mong muốn về công việc của con cũng chưa thực sự đúng như ý con mẹ ạ, hazz nhưng rồi con vẫn cứ luôn động viên mình cố gắng, lạc quan hơn thôi bởi vì con còn cả chặng đường dài phía trước đúng ko mẹ?
Thực sự con gái mẹ ko hề muốn ghen tị chút nào nhưng thấy chị rồi mọi người, bạn bè được thưởng tết, quà cáp này nọ mà con cũng chạnh lòng , nhiều khi nghĩ mà tủi thân lắm. Con cũng làm việc chăm chỉ, cũng cố gắng cả năm đấy chứ, sao nhiều thứ bất công với con vậy mẹ nhỉ. Cứ nghĩ đến tết, đến những thứ phải chi tiêu mà con xót ruột, chỉ mong tết qua thật nhanh thôi. Bệnh của con lại tái phát rồi, lại phải dùng thuốc, sẽ lại phải tốn tiền. Qua năm con đi học cũng sẽ lại tốn thêm một khoản nữa. Con cần phải cố gắng đến 200% may ra mới ổn mẹ nhỉ. Cố gắng đi làm dành dụm tiền để mua được xe, cái mơ ước mấy năm rồi con chưa thực hiện được. Rồi con sẽ có khoản tiền kha khá chút để về quê thăm bố mẹ, để đưa 2 em đi mua sắm thỏa thích, ăn những món ngon mà ở quê không được ăn. Có quá cao sang, xa vời ko mẹ ?
Bố mẹ à, luôn ủng hộ con trong mọi hoàn cảnh nhé. Con yêu gia đình mình nhiều lắm.
" Có điều gì hiện tại không trở thành quá khứ trong ngày mai
Và có nơi đâu ngoài gia đình là nơi nương nhờ mãi mãi"....